[HVĐG] Chương 58: Đứa ngốc

Chương 58: Đứa ngốc

          Hiện tại, đã sắp mười hai giờ đêm rồi, nhốt Doãn Lam trong phòng điều giáo cũng gần nửa tiếng, trên thân nhóc con kia còn vết thương do roi gây ra, mặc dù so với vết thương trên người hắn chắc hẳn không đáng nhắc tới, nhưng đối với thiếu niên còn chưa trải qua sự đời kia mà nói, đã tính là rất nghiêm trọng.

          Đương nhiên, loại thương tổn này không chỉ tính trên thân thể, mà còn tính trên mặt tâm lý, đột nhiên bảo cậu ở trước mặt nhiều người như vậy biểu diễn loại việc này, cho dù ai đều không thể nào tiếp thu được, hơn nữa, hôm nay cậu có thể ở trên sân khấu làm ra được loại trình độ kia, đã hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

          Lúc đầu, hắn muốn đệ trình báo cáo tạm thời lên trên, nói rõ tình huống của Doãn Lam, hủy bỏ tư cách tham gia biểu diên của cậu, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại một chút, nếu như đơn độc trình báo cáo lên, không khác gì đẩy Doãn Lam lên nơi đầu sóng ngọn gió, hiện tại người của Ám Dạ đã để mắt tới hắn, hắn không muốn ở chỗ khác cũng gây ra chú ý, hơn nữa, cũng có thể mượn cơ hội để cậu nhìn xem, diện mạo chân thực của học viện này, khiến cậu sinh ra chút ý thức nguy cơ.

          Đóa hoa từ nhỏ lớn lên trong nhà ấm, muốn sống sót ở chỗ này, hoặc là nói nếu muốn sống sót trong cái thế giới xa hoa đồi trụy này, đầu tiên phải học, chính là cách bảo vệ bản thân.

          Mặc dù ở chỗ này, mệnh lệnh của điều giáo sư đối với nô lệ mà nói cao hơn tất cả, nhưng cũng không bằng nói là nô lệ không có quyền lợi của mình, lúc cần thiết, vẫn cần học được một chút thủ đoạn để bảo vệ bản thân.

          Doãn Phong xuống giường, lông mày nhíu chặt một chút, nhưng sau đó lại giãn ra, vừa rồi khẽ động, động tới vết thương, cúi đầu, nhìn toàn bộ vết roi trên ngực đều bị che dưới lớp áo choàng tắm, mới đi về phía phòng điều giáo.

          Vừa mới đẩy cửa ra, chỉ thấy Doãn Lam nằm nghiêng trên mặt đất.

          Doãn Phong kinh hãi, sắc mặt trở nên tái xám, một cái bước bước qua, đưa tay sờ lên trán cậu, “Doãn Lam.”

Tiếp tục đọc

[ADTTHL – Hiệp ước] Chương 1

Chương 1

Cho dù là ở New York, một chiếc Bentley màu đen chạy qua vẫn hấp dẫn vô số ánh mắt thán phục. Tới trước một tòa nhà thương mại kính thủy tinh lớn, xe dừng lại, mấy giây say một thanh niên nhanh nhẹn đến cạnh cửa sau xe màu đen óng ánh.

Thanh niên vóc người cao thon gầy, tóc nâu hơi dài nhìn có vẻ tùy tiện nhưng kỳ thực gọn gàng vén ra sau tai; trên mặt mang kính râm, trên tay có một tập tạp chí thời thường, cậu mở tạp chí ra, lật ra trang được đánh dấu hiện ra ở cửa sổ sau xe, bất ngờ có thể thấy được trang quảng cáo lấy cậu làm nhân vật chính. Chỉ chốc lát sau cửa xe mở ra, thanh niên nhanh nhẹn ngồi trên xe. Sau đó Bentley liền nghênh ngang mà đi.

“Ngài Brodas, anh thấy cái quảng cáo này thế nào?” Thanh niên mỉm cười hỏi người ngồi trong xe.

Lawrence Brodas, bốn năm trước vẫn chỉ là ông chủ của công ty xây dựng, hiện tại đã tổng giám đốc của tập đoàn Drakkar. Một đầu tóc vàng nhạt được chải về phía sau, đột hiển hôi sắc hai mắt đặc biệt sắc bén.

“Quảng cáo tôi đã xem qua. Hiệu quả tuyên truyền rất tốt. . . Quan trọng nhất chính là cậu thích.” Lawrence đưa tay gỡ kính râm trên mặt thanh niên xuống, “Trên xe đừng đeo kính râm. Yaqi, cậu có một khuôn mặt dễ nhìn, đừng che nó.”

Yaqi ngoan ngoãn để đối phương gỡ kính râm xuống, “Em không biết phải cám ơn anh thế nào.”

“Cậu không cần cám ơn tôi quá mức. Trong kinh doanh, công ty quản lý của cậu cùng công ty quảng cáo đều chi tiền rồi.” Lawrence khẽ nhíu mày, cho dù hắn biết đây là quan hệ tương hỗ, vẫn hi vọng hai bên có thể thực hiện ưu nhã một chút.

“Em biết.” Yaqi có thâm ý khác nhìn Lawrence, “Nhưng, trong công ty không chỉ có mình em là người mẫul.”

“Yaqi, tôi hi vọng cậu hiểu rõ, tôi không phải là vì đè cậu mới làm như thế. Mà là bởi vì cậu『 là 』bạn tình của tôi, tôi muốn cậu vui vẻ.”

Yaqi lộ ra một nụ cười gợi cảm, quay đầu nhìn Lawrence, hôn tới. Lawrence một tay giữ mặt Yaqi, tay còn lại thì luồn vào trong quần áo cậu dọc theo lưng dịu dàng vuốt xuống, thò vào trong quần jean cảu cậu, tiến thẳng đến khe mông. Nhận được nụ hôn sâu cùng vuốt ve kích thích, Yaqi đầu dán vào Lawrence vặn vẹo thân thể.

Lawrence hôn liếm bên tai cùng cổ của Yaqi, nghe Yaqi khẽ rên rỉ, hô hấp của hắn cũng dần dần bắt đầu gấp gáp.

Mấy phút sau, Lawrence lại đột nhiên dừng lại, ấn nút điều khiển tấm chắn đen ngăn cách ghế lái và chỗ ngồi phía sau xuống.

“Ngài Brodas?”

Lawrence vẻ mặt bình tĩnh, ngữ khí lại nghiêm chỉnh nói với tài xế: “Eddie, hiện tại đúng lúc.”

Hắn nhìn IWC trên cổ tay, so giờ với đồng hồ Breitling của tài xế.

“Bảy mươi lăm phút sau đúng giờ tới đón tôi. Đồng thời phiền cậu đến Carmine’s lấy bữa trưa giúp tôi: Sandwich ức gà luộc, dùng bánh mì ngũ cốc, không cần sốt salad hay mayonnaise, salad rau diếc, dầu ô liu Tuscany cùng giấm Balsamic của Modena, cộng thêm Mozzarella của vùng Campania. Còn có Expresso.”

“Không thành vấn đề.”

Bentley màu đen dừng lại trước một tòa nhà gần công viên trung tâm. Yaqi theo Lawrence xuống xe, đi vào trong tòa nhà.

“Ngài Brodas, chào ngài.” Người gác cổng trông thấy hắn lập tức lễ phép chào hỏi, Lawrence cũng gật đầu tỏ ý.

Bọn hắn vào thang máy, Lawrence ấn nút, “Phòng của tôi ở tầng trên cùng.”

“Thật không tưởng tượng nổi, em có thể đến nhà của ngài Brodas.” Yaqi có chút hưng phấn, Lawrence lại cười không nói.

Cửa thang máy lưu loát trượt ra, Lawrence dẫn đầu ra ngoài mở cánh cửa duy nhất trước mặt bọn hắn. “Mời vào.”

Yaqi mỉm cười vào trong nhà, một bước qua cửa, nụ cười trên mặt cậu lập tức cứng đờ, trợn mắt hốc mồm. “Được. . .”

Tiếp tục đọc

[MLMCCN] Chương 22: Kết thúc ngắn gọn

Chương 22: Kết thúc ngắn gọn

          “Sợ sao?” Tống Minh ôm Chu Phàm ngồi trước bàn sách, sờ lên đầu cậu, ngay trên màn hình vi tính đang tại phát video Chu Phàm bị ngựa gỗ đùa bỡn, có thể nhìn thấy lượng truy cập thỉnh thoảng tăng thêm.

          Mạng X là một trang web nội bộ của người yêu thích ngược luyến, trở thành hội viên trong này cần nộp một khoản hội phí khổng lồ để cung cấp cho người dùng của trang web, đảm bảo an toàn cùng tính bảo mật cho trang web0, đồng thời cần tải video lên để chứng minh.

          Video ngựa gỗ hôm đó chỉ đơn giản nhập mã captcha liền xem được, Chu Phàm đeo bịt mắt lớn mặc dù nhìn không ra diện mạo, nhưng nếu như trước mặt người quen cũng có khả năng bị nhận ra.

          “Có một chút. . . Nhưng kỳ thật cũng rất an tâm.” Chu Phàm ngẩng đầu ôn nhu nhìn Tống Minh, “Giống như  tuyên bố quan hệ với chủ nhân, nhận được công nhận trước mặt người khác, em chỉ là nô lệ của chủ nhân mà thôi”

          Tống Minh biết, Chu Phàm là có thể hiểu hắn. Trong quan hệ chủ nô, chủ nhân cùng nô lệ chỉ có thể vụng trộm ở nơi hẻo lánh mà người khác nhìn không thấy dùng quy tắc ở chung của bọn hắn, muốn để người biết cảm giác mãnh liệt như người yêu bình thường, cũng bởi vậy sẽ có mạng X tồn tại, kẻ yêu thích SM ở nơi thuộc về bọn hắn giao lưu, chủ nô cố định chủ nô cùng người yêu bình thường ở mạng giao tiếp này công khai tuyên thệ như nhau.

          “Nếu cậu bị người nhận ra thì sao?”

          “Sẽ không a, video sẽ chỉ tồn tại trong diễn đàn” Chu Phàm không thèm để ý nhìn Tống Minh: “Hơn nữa. . . Dù bị nhận ra, em tin chủ nhân cũng sẽ bảo vệ em. . .”

          “Ừm. . .” Tống Minh cầm tay Chu Phàm.

          Sẽ không còn người phù hợp như thế này, dứt khoát vẫn ở cùng một chỗ đi.

          Lời của tác giả:

          Ân. . . Kỳ thật chuyện này mở đầu không phải thế này. . . Chỉ là ta phát hiện viết như thế càng ngày càng có khuynh hướng ntr tan vỡ cho nên tranh thủ thời gian làm lại, ha ha tác giả tốt tùy hứng cảm ơn các độc giả sủng ái ~ thật sự là chuyện quá ngắn sẽ có hai phiên ngoại, một là ngày nào đó Chu Phàm bị nhận ra XD, 2 là H đã được chọn trước kia, nhất định phải viết ra trước khi nghĩ ra cái khác!

          Ngoài ra sắp khai giảng ó chút bận, không cần chờ đổi mới rồi

          Cảm ơn mọi người

[MLMCCN] Chương 21: Ngựa gỗ

Chương 21: Ngựa gỗ

          Thời gian gần đây, Tống Minh đều không để ý đến Chu Phàm, sau khi về nhà liền vào phòng sách. Chu Phàm một mình ở bên ngoài dọn dẹp xong phòng khách hoàn thành xong huấn luyện thường ngày liền quỳ ở cửa phòng sách đáng thương nhìn hắn, hi vọng chủ nhân có thể phân chút ánh mắt cho cậu. Nhưng Tống Minh vẫn hoàn toàn không chú ý đến Chu Phàm, đêm đến liền bảo cậu về nghỉ, ngay cả tiếp xúc tay chân cũng ít đi rất nhiều.

          Điều này khiến trong lòng Chu Phàm cực sợ, với cậu mà nói Tống Minh chính là toàn bộ thế giới của cậu, nhưng Tống Minh đột nhiên không để ý tới cậu tựa như lập tức muốn vứt bỏ cậu vậy.

          ‘Chủ nhân có phải có người mới không cần mình nữa’, suy nghĩ này không ngừng giày vò Chu Phàm từng giây từng phút.

          Tống Minh đã quen với tay nghề của Chu Phàm, thường xuyên để cậu đến công ty đưa cơm, cái này khiến đáy lòng Chu Phàm có chút an ủi: Có lẻ chí ít nhìn trên việc mình có thể làm đồ ăn hợp khẩu vị của chủ nhân, sẽ không lập tức vứt bỏ mình. Nhưng khiến Chu Phàm sợ hãi hơn nữa là, cậu nghĩ rằng cậu đối với Tống Minh mà nói tựa như chỉ có hữu dụng như đầu bếp, bảo mẫu, Tống Minh cũng đã lâu không đùa bỡn cơ thể cậu, ngẫu nhiên phóng thích cũng là đơn giản cắm vào, mặc kệ là trong thân thể hay là dùng miệng, tựa như không hề có hứng thú với cậu.

          Chu Phàm muốn biết Tống Minh ở trong phòng sách xem cái gì, thế nhưng không có được sự đồng ý của Tống Minh, cậu không dám nhìn tới phòng sách của hắn. Bình thường lúc ở nhà, cậu sẽ nhịn không được đi trêu chọc Tống Minh, tỉ như bắt đầu từ chân chậm rãi khẽ hôn, liếm thẳng đến đùi hoặc đưa lưng về phía Tống Minh dùng dâm huyệt cọ thân thể của hắn, muốn khơi mào dục vọng của Tống Minh, cho dù là trách phạt cậu tự tiện hành động cũng muốn đạt được, thế nhưng Tống Minh vẫn cứ thế không có phản ứng quá lớn, coi như tình dục đến cũng là trút ra trong miệng cậu.

          Bạn hợp tác cùng nhân viên của Tống Minh đều cơ bản biết bọn cậu là cặp đôi đồng tính hoặc nói Tống Minh nuôi cậu, ngẫu nhiên cũng sẽ ác ý trêu chọc cậu, cậu trước kia đều chỉ ngượng ngùng cười cười không đáp lại, mấy ngày nay cũng sẽ lòng vòng dẫn nhân viên về trò chuyện xã giao tiếp ngày thường về Tống Minh, những đồng nghiệp kia đều đã thành tinh tự nhiên sẽ cố ý nói vài lời lập lờ nước đôi, điều này cũng khiến Chu Phàm sầu lo thêm.

          Trong phòng khách, Chu Phàm cõi lòng đầy tâm sự đứng ngồi không yên, Tống Minh nhìn cậu một chút nói: “Đừng nghe ngóng linh tinh, tôi nếu không cần cậu nữa sẽ trực tiếp nói với cậu.”

          Chu Phàm lấy dũng khí hỏi: “Kia, chủ nhân chủ nhân vì sao. . .”

          “Ừm?”

          “Chủ nhân vì sao cũng không đùa bỡn chó cái ti tiện nữa?”

          Tống Minh nhìn cũng không nhìn cậu: “Cậu cũng không phải loại đồ gì tốt, chơi nhiều năm như thế sớm nên chơi chán rồi.”

          Chu Phàm gấp đến độ sắp khóc, cậu bò qua ôm lấy chân Tống Minh chân: “Chủ nhân. . . Chủ nhân. . . Chó cái ti tirjn cái gì cũng có thể làm. . . Chủ nhân hãy tin tưởng chó cái ti tiện. . .”

          Tống Minh lãnh đạm ‘A’ một tiếng hỏi: “Đưa cậu cho người khác thao thì sao, nói không chừng người khác thấy cậu đủ ti tiện, đủ lăng lơ, thao thoải mái sẽ còn dễ nói một chút.”

Tiếp tục đọc

[MLMCCN] Chương 20: Quyền giao

Chương 20: Quyền giao

(Lần này là cắm tay vào cúc, chính là chịch bằng tay ấy)

  Chu Phàm quỳ ghé vào ghế sô pha dưới giường tại phòng nghỉ nhỏ trong văn phòng của Tống Minh, trong dâm huyệt cắm mấy cây bút máy. Tống Minh hôm nay có mấy cuộc họp rất quan trọng, được sắp xếp rất gấp, bảo cậu đến đưa cơm. Đưa xong cơm xong, Tống Minh bảo Chu Phàm dùng bút máy tự mình khuếch trương.

  Tống Minh trước khi đi chỉ thả vào bên một cây, để cái mông lẳng lơ của Chu Phàm trước có thể kẹp chặt một cây bút máy rồi tự mình tiếp tục cắm vào trong, cắm vào 6 cây mới thôi.

  Một cây bút máy rất dễ rơi, Chu Phàm kẹp chặt mông thử nhiều lần đều chỉ có thể kẹp giữ vài phút liền rơi mất, một chút tiến bộ cũng không khiến Chu Phàm vô cùng chán nản cũng sợ chủ nhân trách phạt, cậu chán ghét bản thân dùng tay bấm vách trong tao huyệt một chút, cảm thấy bản thân rất vô dụng. Sau đó Chu Phàm dùng tay nắm lấy bút máy chậm rãi thả ra, một khi huyệt dâm sắp chen vào không nỗi nữa lập tức dùng tay nắm chặt bút máy nhét vào trong. Huấn luyện như thế, lực độ trải qua luyện tập rất lâu, Chu Phàm mới có thể thành công kẹp lấy một cây bút máy không để nó dễ dàng rớt xuống.

  Sau đó cậu cắm cây bút thứ hai vào, để hai cây bút giao nhau, dâm huyệt kẹp lấy chỗ giao nhau ấy, như thế liền dễ dàng kẹp chặt hơn. Tiếp đến cây thứ ba cũng kẹp lấy chỗ giao nhau, ba cây bút máy giao nhau chiếm thể tích có một chút lớn, ma sát vách trong khiến dâm thủy của Chu Phàm chảy ra. Lúc đem cây thứ tư nhét vào, Chu Phàm đem bốn cây bút dựng thẳng xong trực tiếp cắm vào, nắp bút ở trong dâm huyệt của Chu Phàm đâm rút khiến cửa huyệt bắt đầu co vào hút lấy bốn cây bút. Đợi đến khi sắp đem cây thứ cắm vào, bên trong dâm huyệt đã có chút đầy, chen không ra khoảng trống. Chu Phàm dùng tay kéo ra một khe hở ở cửa huyệt, sau đó đem bút máy nhắm thẳng trực tiếp cố gắng cắm vào, bút máy sượt qua tuyến tiền liệt mang tới khoái cảm to lớn khiến cậu không nhịn được muốn bắn, dương vật cứng lên, lại bị vòng dương vật bóp chặt lấy, đau đớn khiến cậu lập tức mềm nhũn, bút máy sau huyệt cũng đều rơi ra, Chu Phàm đầu nằm rạp trên mặt đất không ngừng hít thở.

Tiếp tục đọc